Bắc Kinh, cuối thu 2018.
Gió mùa đông bắc rít qua những tòa nhà chọc trời, mang theo cái lạnh khô khốc đặc trưng của phương Bắc. Ta kéo cao cổ chiếc áo khoác rẻ tiền, cảm nhận từng cơn gió luồn qua lớp vải mỏng, chạm vào da thịt. Cũng tốt, cái lạnh này giúp ta tỉnh táo hơn. Ta thích sự tỉnh táo.
Ta chọn Bắc Kinh không phải vì danh tiếng của một thủ đô hoa lệ, hay vì những cơ hội mà người ta vẫn thường rỉ tai nhau. Đơn giản, ta muốn đi xa, thật xa khỏi cái nơi gọi là nhà. Ba mẹ ly hôn từ khi ta còn nhỏ, mỗi người đều đã có một hạnh phúc mới, một gia đình mới. Ta ở với ai cũng như một cái gai trong mắt, một sự hiện diện thừa thãi gợi nhắc về một quá khứ họ muốn chôn vùi. Vậy nên ta đi, để họ được thanh thản, và quan trọng hơn, để ta được tự do.
Năm nay ta hai mươi, sinh viên năm hai một trường đại học hạng trung. Gọi là hạng trung cho nó có vẻ học thuật, chứ thực ra cũng chỉ là một lựa chọn tầm thường. Nhưng ta không quan tâm. Trường nào cũng vậy, miễn là có một chỗ để ở, một cái cớ để rời xa sự cái nơi mà ta không thích chút nào.
Ta biết mình khác biệt từ khi còn là một thằng nhóc bảy, tám tuổi. Năng lực điều khiển trọng lực và di chuyển đồ vật. Nghe thì có vẻ to tát, nhưng với một đứa trẻ, nó chỉ đơn thuần là một trò chơi thú vị hơn những trò khác. Ta có thể làm chiếc thìa bay lên, khiến hòn bi ve lơ lửng, hay tự làm mình nhẹ bẫng như chiếc lá khi nhảy từ trên cao xuống. Nhưng bản tính ta vốn ít nói, lại thêm sự cẩn trọng gần như bản năng, ta biết thứ này không thể để ai khác biết. Thế giới này không sẵn sàng cho những điều khác thường, hoặc ít nhất, ta không muốn thử thách sự kiên nhẫn của nó.
Càng lớn, ta càng hiểu rõ giá trị của việc che giấu. Siêu năng lực không phải là tội lỗi, ta chưa bao giờ nghĩ vậy. Nó là một món quà, một lợi thế mà số phận ưu ái ban cho. Vấn đề là phải biết cách sử dụng nó, một cách khôn ngoan và kín đáo. Ta vẫn nhớ cảm giác hả hê khi ta điều khiển tờ giấy ghi công thức môn Toán nhẹ nhàng bay tới hộc bàn của ta, hay cách thằng nhóc lớp trên chuyên bắt nạt bỗng dưng vấp ngã ngay khi sắp tóm được cổ áo ta. Những chiến thắng nhỏ bé, bí mật. Xét cho cùng, ta không phải là một kẻ hoàn toàn tốt lành gì. Ai mà chẳng có chút ích kỷ len lỏi trong tâm hồn? Chỉ là, ta có công cụ hiệu quả hơn để thực hiện sự ích kỷ đó.
Cuộc sống ở ký túc xá cũng không tệ. Một phòng bốn người, không gian chật chội và đủ thứ mùi hỗn tạp. Ba kẻ cùng phòng với ta, mỗi người một vẻ. Một tên mọt sách suốt ngày cắm mặt vào máy tính, một tên công tử bột suốt ngày chải chuốt hẹn hò, và một tên lông bông chỉ biết game với ngủ. Ta không thân với ai, cũng chẳng có nhu cầu. Họ nói gì, làm gì, ta đều không mấy để tâm. Thỉnh thoảng, những lúc rảnh rỗi hoặc cần tiền tiêu vặt, ta nhận việc giao đồ ăn. Ta len lỏi trên chiếc xe đạp điện cũ kỹ qua những con phố đông đặc người và xe ở Bắc Kinh, tai ù đi bởi tiếng còi xe inh ỏi và tiếng rao hàng hỗn tạp, mũi ngửi thấy mùi khói bụi quyện với mùi thức ăn đường phố nồng nặc. Dòng chảy hối hả ấy đôi khi khiến ta cảm thấy ngột ngạt, nhưng cũng là một cách để giết thời gian, để không phải đối diện với sự tĩnh lặng đáng sợ trong chính mình.
Dáng người ta cao gầy, một mét tám mốt, tóc cắt rất ngắn. Người ta nói gương mặt ta có nét thư sinh, nhưng lại pha chút rắn rỏi. Có lẽ là do ánh mắt. Ta thường quan sát mọi thứ một cách lặng lẽ, phân tích, đánh giá. Ta không đẹp trai theo kiểu người ta hay trầm trồ, nhưng ta biết mình có một sự thu hút riêng, nói đúng hơn là một sự bí ẩn khiến người khác tò mò, dù ta chẳng cố tình tạo ra nó.
Ở trường, hay cả trong đám bạn cùng phòng, không ít kẻ xem thường ta. Một thằng nhà quê ít nói, ăn mặc xoàng xĩnh, lại học một trường không mấy danh tiếng. Ta nghe, ta thấy, nhưng ta lười quản. Họ chỉ là những người bình thường, với những suy nghĩ bình thường, những giới hạn bình thường. Trong mắt ta, họ không có gì đáng để bận tâm. Với năng lực của mình, nếu ta muốn “chỉnh” họ, dễ như trở bàn tay. Một cú vấp ngã bất ngờ, một đồ vật rơi trúng đầu, hay đơn giản là khiến họ mất đi trọng lượng, một bước chân là đủ chạm nóc nhà. Nhưng ta không làm vậy. Không phải vì ta tốt tính, mà vì ta thấy không đáng. Lãng phí năng lượng cho những việc vô bổ là điều mà ta không muốn, đơn giản vậy thôi.
Hôm nay, tiết trời có chút âm u. Sau buổi học nhàm chán ở trường, ta quyết định đi dạo một vòng quanh khuôn viên thay vì về thẳng ký túc xá. Khuôn viên trường cũng cũ kỹ như chính nó vậy, vài hàng cây trơ trụi lá, một hồ nước nhỏ tù đọng. Ta dừng lại bên hồ, nhìn mặt nước phẳng lặng. Một chiếc lá khô từ đâu rơi xuống, nhẹ nhàng đáp trên mặt nước.
Một ý nghĩ chợt đến. Đã lâu rồi ta không thử nghiệm một cách nghiêm túc. Thường ngày, ta chỉ dùng năng lực cho những việc nhỏ nhặt, đủ để không bị mai một, đủ để duy trì sự kiểm soát.
Ta nhìn quanh. Vắng vẻ. Tốt.
Ta tập trung tinh thần, hướng sự chú ý vào chiếc lá. Một dòng năng lượng ấm áp quen thuộc bắt đầu lan tỏa từ trong cơ thể, truyền qua ánh mắt, chạm đến mục tiêu. Chiếc lá khẽ nhúc nhích, rồi từ từ trôi về phía ta, như có một sợi chỉ vô hình đang kéo nó. Cảm giác này thật tuyệt. Cảm giác làm chủ, cảm giác vượt trên những quy luật thông thường. Ta tăng thêm một chút ý niệm. Chiếc lá lướt nhanh hơn.
“Méo!”
Một tiếng kêu bất ngờ vang lên sát bên tai. Ta giật mình, không phải vì sợ hãi, mà vì sự tập trung bị phá vỡ. Dòng năng lượng đang được kiểm soát cẩn thận bỗng chốc xao động. Chiếc lá đang lướt đi nhẹ nhàng trên mặt nước bỗng nhiên bị hất tung lên không trung, xoay tít vài vòng rồi rơi tõm xuống, bắn lên những giọt nước li ti.
Một con mèo tam thể không biết từ đâu xuất hiện, đang cọ đầu vào ống quần ta, vẻ thân thiện.
Ta thở ra một hơi nhẹ nhõm, nhưng cũng có chút bực bội. Sự cố vừa rồi, dù nhỏ, cũng là một lời nhắc nhở. Chỉ một chút xao lãng, sự kiểm soát có thể tuột khỏi tay. Nếu lúc đó không phải là một chiếc lá, mà là một thứ gì đó nguy hiểm hơn thì sao? Nếu có ai đó tình cờ nhìn thấy?
Ta cúi xuống gãi nhẹ cằm con mèo. Nó dụi dụi vào tay ta, vẻ thích thú. Những sinh vật đơn giản này đôi khi lại mang đến những khoảnh khắc bình yên hiếm hoi.
“Mày làm hỏng việc của tao rồi đấy, đồ phiền phức.” Ta lẩm bẩm, nhưng không có ý trách móc.
Sự cố bên hồ nước không làm ta hoảng sợ về năng lực của mình. Ta không sợ nó. Ta chỉ thấy phiền nếu nó gây ra những rắc rối không đáng có. Bí mật này là lá bài tẩy của ta, là vũ khí của ta. Ta phải giữ gìn nó cẩn thận hơn nữa.
Trên đường về lại dãy ký túc xá, những suy nghĩ lại quay cuồng trong đầu. Bắc Kinh rộng lớn, cơ hội nhiều, nhưng hiểm nguy cũng rình rập như những bóng đen vô hình trong từng con hẻm. Ta không ảo tưởng về một cuộc sống dễ dàng, nhất là với một bí mật như của ta. Chỉ một sơ suất, bóng tối có thể nuốt chửng lấy kẻ khác biệt. Nhưng ta tin, với siêu năng lực mình có, ta sẽ không để bản thân bị nguy hiểm, dù đôi khi, cái giá phải trả có thể rất đắt. Ta là một kẻ quan sát, một người chơi có những quy tắc của riêng mình.
Thành phố lên đèn. Ánh sáng neon đủ màu sắc hắt lên những bức tường cũ kỹ của kýtúc xá. Ta bước vào phòng, ba thằng bạn cùng phòng vẫn đang mải mê với thế giới riêng của chúng. Không ai để ý đến sự trở về của ta, cũng như không ai biết được những gì vừa xảy ra trong đầu ta, hay bên hồ nước tĩnh lặng kia.
Ta nằm xuống chiếc giường cứng nhắc, nhìn lên trần nhà bong tróc. Một ngày nữa lại qua. Ta vẫn là Chung Khôn, kẻ mang trong mình một bí mật, một sức mạnh. Và ta sẽ tiếp tục sống cuộc đời của mình, theo cách của mình, cẩn trọng, kiên định, và luôn sẵn sàng cho bất cứ điều gì sắp tới. Bởi vì ta biết, thế giới này, dù phức tạp đến đâu, cũng chỉ là một sân khấu lớn. Và ta là nhân vật chính trên sân khấu lớn đó.