Nhz Stories

• •

Chung Khôn – Chương hai

Những ngày sau đó trôi qua trong sự đơn điệu quen thuộc. Ta vẫn đến lớp, vẫn đi giao đồ ăn, vẫn là cái bóng lầm lũi trong căn phòng ký túc xá. Sự cố bên hồ nước chỉ như những gợn sóng nhỏ, nhanh chóng bị mặt hồ tĩnh lặng của cuộc sống thường nhật nuốt chửng. Ta không để tâm nhiều.

Năng lực của ta, nó đã ở đó từ khi ta còn là một đứa trẻ con. Ban đầu, chỉ là những trò nghịch ngợm vụn vặt: làm bay chiếc thìa, nhấc bổng quyển truyện tranh. Cảm giác dòng năng lượng khi ấy chỉ như một dòng suối nhỏ, đủ để lay động vài chiếc lá, còn giờ đây, nó là một dòng thác ngầm cuồn cuộn, sẵn sàng cuốn phăng mọi vật cản. Ta nhớ có lần, khoảng mười lăm tuổi, bị một đám du côn chặn đường. Chúng đông hơn, hung hãn hơn. Trong một khoảnh khắc tức giận và sợ hãi, ta đã khiến cả chiếc xe máy của tên cầm đầu như bị mất thắng, bay lên, lơ lửng cách mặt đất cả mét và lao về một bụi cây. Vẻ kinh hoàng trên mặt chúng lúc đó, ta vẫn còn nhớ rõ. Đó là lần đầu tiên ta thực sự nhận ra sức mạnh tiềm ẩn bên trong mình đáng sợ đến mức nào.

Giờ đây, ở tuổi hai mươi, năng lực ấy đã trở thành một phần không thể tách rời. Việc nhấc bổng một chiếc xe hơi bốn chỗ không còn là điều gì quá khó khăn, dù ta hiếm khi làm vậy. Ta thích sự kiểm soát, sự tinh tế hơn là phô trương sức mạnh một cách vô nghĩa. Ta học cách điều khiển nó chính xác hơn, len lỏi vào những kẽ hở nhỏ nhất của vật chất, thay đổi trọng trường của một vật thể cụ thể mà không ảnh hưởng đến những thứ xung quanh. Nó không chỉ là sức mạnh cơ bắp vô hình, mà còn là sự tập trung cao độ của ý chí.

Hôm đó, trên đường đi giao một đơn hàng ở khu ngoại ô, ta chứng kiến một vụ tai nạn. Một chiếc xe tải nhỏ mất lái, đâm sầm vào một quán ăn ven đường. Tiếng kim loại va chạm chói tai, tiếng la hét thất thanh. Bụi bay mù mịt. Khung cảnh hỗn loạn.

Ta dừng xe lại ở một khoảng cách an toàn, lạnh lùng quan sát. Có người bị kẹt trong đống đổ nát, tiếng kêu cứu yếu ớt vọng ra. Với năng lực của mình, ta hoàn toàn có thể nhấc bổng những mảng bê tông, những thanh sắt méo mó, giải thoát cho họ trong tích tắc. Dễ như trở bàn tay.

Nhưng ta không làm.

Ta đứng đó, nhìn dòng người xúm lại, kẻ hiếu kỳ, người hoảng hốt. Tiếng còi xe cứu thương, xe cảnh sát bắt đầu hú vang từ xa. Ta biết, sẽ có người lo liệu. Chuyện này không liên quan đến ta.

Sự lạnh nhạt này, có lẽ nhiều người sẽ cho là tàn nhẫn. Nhưng ta đã học được từ rất sớm rằng, can thiệp vào những chuyện không phải của mình thường chỉ mang lại rắc rối. Thế giới này vận hành theo những quy luật riêng của nó, và ta không có nghĩa vụ phải làm anh hùng. Mỗi người đều phải tự chịu trách nhiệm cho số phận của mình. Hơn nữa, việc bộc lộ năng lực trước đám đông là điều tối kỵ. Bí mật là tấm áo giáp vững chắc nhất.

Khi mọi thứ có vẻ đã được kiểm soát bởi lực lượng chức năng, ta lặng lẽ rời đi, tiếp tục công việc của mình. Không một chút áy náy, không một chút day dứt. Chỉ có sự tính toán lạnh lùng của lý trí.

Cuối tuần đó, ta quyết định dành chút thời gian cho riêng mình. Không phải là những cuốc xe giao hàng mệt mỏi, cũng không phải là sự ngột ngạt của ký túc xá. Ta bắt một chuyến xe buýt đi về phía tây thành phố, đến một khu vực đồi núi hẻo lánh mà ta tình cờ biết được. Nơi này gần như không có người ở, chỉ có cây cối và đá. Một nơi hoàn hảo để thử nghiệm và hệ thống hóa năng lực của mình mà không sợ bị ai dòm ngó.

Sau gần hai tiếng đi bộ luồn lách qua những con đường mòn, ta tìm thấy một thung lũng nhỏ, kín đáo và tĩnh lặng. Không khí trong lành và mát mẻ. Ta hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự tự do hiếm hoi.

Đầu tiên, ta thử với những tảng đá lớn. Tập trung ý nghĩ, ta từ từ nhấc chúng lên khỏi mặt đất, điều khiển chúng bay lượn nhẹ nhàng trong không trung như những quả bóng bay. Cảm giác dòng năng lượng tuôn chảy trong cơ thể, kết nối với từng thớ đá, thật sự rất mạnh mẽ. Một tảng đá ước chừng vài tấn được nhấc lên không mấy khó khăn, chỉ có một chút áp lực mơ hồ nơi thái dương khi ta tập trung ý niệm, và tiếng đá nghiến ken két khi nó từ từ rời khỏi mặt đất ẩm. Ta có thể giữ nó lơ lửng trong bao lâu? Có thể là hàng giờ đồng hồ. Ta có thể di chuyển nó với tốc độ bao nhiêu? Rất nhanh nếu ta toàn tâm điều khiển.

Tiếp theo, ta chuyển sang những vật nhỏ hơn, đòi hỏi sự khéo léo và chính xác. Những viên sỏi, những chiếc lá. Ta khiến chúng xoay tròn, xếp thành những hình thù phức tạp, rồi lại tách rời. Ta thử thay đổi trọng lực riêng của từng vật thể, khiến một hòn đá nặng trịch trở nên nhẹ bẫng như một chiếc lông vũ, và ngược lại, khiến một chiếc lá mỏng manh trở nên nặng trĩu như chì.

Ta thử nghiệm khả năng tác động từ xa. Đứng trên một ngọn đồi, ta tập trung vào một cái cây ở thung lũng đối diện, cách đó vài trăm mét. Ta khiến những cành cây rung chuyển, rồi làm rụng vài chiếc lá. Khoảng cách càng xa, sự tập trung càng phải cao độ, năng lượng tiêu hao càng nhiều.

Trong nhiều giờ liền, ta chìm đắm trong việc khám phá và hệ thống hóa năng lực của mình. Ta nhận ra rằng, năng lực này không chỉ đơn thuần là “điều khiển trọng lực” hay “di chuyển đồ vật”. Nó phức tạp hơn thế. Nó là sự tương tác giữa ý chí và vật chất, có thể là khả năng bẻ cong những quy luật vật lý cơ bản. Ta có thể tạo ra những trường lực cục bộ, tăng hoặc giảm ma sát. Ta thử tập trung vào một viên sỏi nhỏ, cố gắng hình dung các phân tử của nó rung động. Viên sỏi không thay đổi hình dạng, nhưng bề mặt nó dường như nóng lên một cách bất thường, và có lúc ta ngỡ như nhìn thấy những gợn sóng li ti trên bề mặt đá trước khi dừng lại vì cảm thấy năng lượng tiêu hao quá lớn. Đó là lúc ta mơ hồ cảm nhận được khả năng tác động đến cấu trúc phân tử.

Mặt trời bắt đầu lặn sau những dãy núi, nhuộm một màu cam đỏ lên bầu trời. Ta dừng lại, người hơi thấm mệt nhưng tinh thần lại vô cùng sảng khoái. Việc hiểu rõ hơn về năng lực của mình mang lại cho ta một sự tự tin lớn hơn. Nó không còn là một thứ gì đó mơ hồ và khó kiểm soát, mà đã trở thành một công cụ, một vũ khí mà ta có thể sử dụng một cách có ý thức và hiệu quả hơn.

Dĩ nhiên, ta vẫn phải tuyệt đối cẩn trọng. Sức mạnh càng lớn, trách nhiệm (với chính bản thân mình) càng nặng nề. Bị phát hiện vẫn là điều ta lo ngại nhất. Nhưng giờ đây, điều này đó không còn choáng ngợp như trước. Thay vào đó là sự tính toán, sự chuẩn bị.

Trên đường trở về thành phố, trong ánh đèn đường vàng vọt, ta cảm thấy mình như một kẻ mang hai bộ mặt. Một là Chung Khôn, gã sinh viên nghèo, ít nói, làm việc giao hàng. Một là kẻ sở hữu sức mạnh phi thường, lặng lẽ quan sát và tính toán trong bóng tối.

Và ta tự hỏi, liệu có ai khác trên thế giới này giống như ta không? Dù không chắc chắn, nhưng ta có thể mơ hồ cảm giác được ta không phải là người duy nhất sở hữu siêu năng lực. Những gợn sóng trên mặt hồ tĩnh lặng dường như đang lớn dần. Và ta có lẽ đã sẵn sàng hơn để đối mặt với chúng.