Năng lực của ta không chỉ dừng lại ở việc điều khiển trọng lực và vật chất. Theo năm tháng, khi dòng thác ngầm bên trong ngày một lớn mạnh, các giác quan của ta cũng trở nên nhạy bén đến mức dị thường. Đây là một khía cạnh khác mà ta phải học cách kiểm soát, nếu không muốn bị nhấn chìm trong biển thông tin hỗn loạn của thế giới xung quanh.
Ban đầu, chỉ là những thay đổi nhỏ nhặt. Ta nhận ra mình có thể đọc được những dòng chữ nhỏ li ti trên các bảng hiệu ở rất xa, những âm thanh mà trước đây ta không hề để ý bỗng trở nên rõ ràng. Dần dần, sự nhạy bén này phát triển đến mức đáng kinh ngạc. Chỉ cần hơi tập trung, ta có thể nhìn rõ từng nét chữ trên một tờ báo mà ai đó đang đọc cách cả cây số, nghe được tiếng kim loại va chạm rất khẽ trong túi áo của một người đi lướt qua, hay thậm chí là tiếng tim đập của chính mình trong một căn phòng tĩnh lặng.
Đặc biệt nhất, là khả năng cảm nhận sự hiện diện. Nếu ta muốn, thế giới quanh ta biến thành một tấm lưới cảm ứng khổng lồ; trong bán kính khoảng 300m, mỗi thực thể sống là một điểm sáng rung động, báo hiệu sự tồn tại và hướng di chuyển của họ. Mỗi một hơi thở, một chuyển động của họ, đều không thoát khỏi sự nhận biết của ta. Đôi khi, nếu ta đẩy sự tập trung lên cực hạn, dòng chảy thời gian quanh ta như đặc quánh lại; mỗi hành động của người thường trở nên vụng về, chậm chạp đến mức có thể tiên đoán, tựa như mọi sự việc diễn ra trong một thước phim được tua chậm đi gấp đôi. Điều này đồng nghĩa với việc phản ứng của ta nhanh hơn người thường ít nhất hai, ba lần. Một lợi thế không nhỏ trong những tình huống bất ngờ, đồng thời cũng là một gánh nặng nếu không biết cách điều tiết. Cảm giác như não bộ phải xử lý một lượng thông tin khổng lồ, khiến ta đôi khi thấy mệt mỏi hơn cả việc sử dụng năng lực vật lý.
Ta học cách “đóng” bớt những giác quan này lại trong cuộc sống thường ngày, chỉ giữ chúng ở một mức độ vừa phải để không quá tách biệt với thế giới của những người bình thường. Nhưng ta biết, chúng luôn ở đó, sẵn sàng được kích hoạt khi cần thiết.
Một buổi trưa hè oi ả, nắng như đổ lửa xuống những con đường nhựa của Bắc Kinh. Ta nhận một đơn giao hàng đến một tòa nhà văn phòng cao cấp ở khu trung tâm. Nơi này tập trung toàn những tập đoàn lớn, những công ty đa quốc gia. Khác hẳn với vẻ xô bồ, cũ kỹ của khu trường học hay những con hẻm nhỏ ta thường lui tới.
Đến nơi, ta đưa xe vào khu vực dành cho người giao hàng, rồi xách túi đồ ăn đi vào sảnh chính. Sảnh tòa nhà rộng lớn, sang trọng với đá hoa cương bóng loáng và những chùm đèn pha lê rực rỡ. Không khí mát lạnh từ điều hòa phả ra, đối lập hoàn toàn với cái nóng bên ngoài. Bước vào sảnh, một loạt âm thanh hỗn tạp – tiếng giày cao gót nện trên nền đá, tiếng bàn phím lách cách từ xa, những cuộc trò chuyện chồng chéo – cùng với hàng chục trường năng lượng sống động đồng loạt ập đến. Ta khẽ nhíu mày, nhanh chóng thu hẹp phạm vi cảm nhận, chỉ giữ lại những gì cần thiết để không bị quá tải.
Ta tìm đến quầy lễ tân, thông báo về đơn hàng. Cô nhân viên lễ tân xinh đẹp nhìn ta với một ánh mắt có phần dò xét, rồi gọi điện thoại nội bộ. Trong lúc chờ đợi, ta đứng nép vào một góc, cố gắng không gây chú ý. Tai ta, dù không chủ đích, vẫn bắt được tiếng sột soạt giấy tờ và một giọng nói trầm thấp đang chỉ thị điều gì đó từ một văn phòng kín đáo ở cuối hành lang tầng trên – những âm thanh mà đáng lẽ phải bị át đi bởi sự ồn ào của sảnh chính. Dù vậy, sự tập trung đó không ngăn được mồ hôi từ trán vẫn chảy xuống, dù không khí ở đây rất mát. Chạy xe cả buổi trưa dưới trời nắng khiến người ta nhễ nhại mồ hôi.
Vài phút sau, một nam thanh niên bước nhanh về phía ta. Hắn ta còn trẻ, có lẽ chỉ hơn ta vài tuổi, mặc một bộ vest vừa vặn, tôn lên dáng vẻ lịch lãm và tự tin, gương mặt anh tuấn như diễn viên điện ảnh. Mái tóc được cắt tỉa gọn gàng, trên tay đeo một chiếc đồng hồ có vẻ đắt tiền. Có lẽ là một nhân sự cấp cao nào đó.
“Chào cậu, cậu là người giao hàng của đơn hàng X phải không?” Giọng nói của hắn trầm ấm, dễ nghe.
“Vâng, là tôi.” Ta đáp, đưa túi đồ ăn cho hắn.
Hắn nhận lấy, mỉm cười nhẹ. “Cảm ơn cậu. Trời nắng thế này mà phải chạy ngoài đường chắc vất vả lắm.” Hắn liếc nhìn những giọt mồ hôi trên trán ta. “Cậu đợi một chút.”
Nói rồi, hắn quay người đi về phía một máy bán nước tự động gần đó, mua một chai nước khoáng lạnh rồi quay lại đưa cho ta.
“Đây, cậu uống cho đỡ khát.”
Ta hơi ngạc nhiên. Đây là lần đầu tiên có người đối xử với ta như vậy khi đi giao hàng. Thường thì họ chỉ nhận đồ, trả tiền (nếu có), rồi quay đi, đôi khi còn không thèm nói một lời cảm ơn.
“Cảm ơn anh.” Ta nhận lấy chai nước, cảm nhận hơi lạnh dễ chịu lan tỏa trong lòng bàn tay.
“Không có gì. Vất vả cho cậu rồi.” Hắn lại mỉm cười, một nụ cười chân thành, không có vẻ gì là xã giao hay chiếu cố. “Tôi là Lâm Phong, làm việc ở tầng 23. Nếu lần sau có giao hàng cho tôi ở đây, cứ gọi trực tiếp là được.” Hắn đưa cho ta một tấm danh thiếp. Khi đầu ngón tay chúng ta vô tình chạm nhẹ lúc trao đổi danh thiếp, ta thoáng cảm nhận được một trường năng lượng rất ổn định, nhẹ nhàng và ấm áp từ, khác hẳn với những trường năng lượng hỗn tạp mà ta thường cảm nhận từ người khác.
Ta nhận lấy, nhìn lướt qua dòng chữ trên đó: “Lâm Phong – Trưởng phòng Dự án – Tập đoàn Công nghệ Tinh Thành.”
“Tôi là Chung Khôn.” Ta cũng tự giới thiệu, một phản xạ tự nhiên dù không cần thiết.
“Rất vui được biết cậu, Chung Khôn.” Lâm Phong gật đầu. “Tôi phải lên rồi. Cảm ơn cậu lần nữa.”
Nói rồi, hắn quay người đi về phía thang máy. Ta đứng nhìn theo bóng lưng thẳng tắp của hắn cho đến khi cửa thang máy đóng lại.
Ta mở chai nước, uống một ngụm lớn. Dòng nước mát lạnh trôi xuống cổ họng, xua tan đi phần nào cái nóng bức và mệt mỏi. Nhưng điều khiến ta cảm thấy dễ chịu hơn cả, không phải là chai nước, mà là thái độ thân thiện của Lâm Phong.
Trong thế giới của ta, nơi mà sự lạnh nhạt và thờ ơ là điều quá đỗi bình thường, một chút thiện cảm, một cử chỉ quan tâm nhỏ nhặt như vậy lại trở nên vô cùng hiếm hoi và đáng quý. Ta không quen với điều đó. Ta luôn giữ một khoảng cách với tất cả mọi người, và họ cũng vậy với ta.
Lâm Phong. Ta nhẩm lại cái tên đó. Hắn không giống những người khác. Ánh mắt hắn không có sự xem thường hay dò xét mà ta thường thấy. Nụ cười của hắn cũng không giả tạo. Có một cái gì đó rất chân thành và ấm áp toát ra từ con người hắn.
Ta cất tấm danh thiếp vào túi. Có lẽ sẽ không bao giờ dùng đến, nhưng ta vẫn giữ lại.
Rời khỏi tòa nhà văn phòng sang trọng, trở lại với cái nắng gắt và dòng xe cộ ồn ào, ta cảm thấy có một chút gì đó khác lạ trong lòng. Một cảm giác mà đã lâu lắm rồi ta không có. Nó không làm thay đổi bản chất lạnh lùng, cẩn trọng của ta, nhưng nó giống như một tia nắng nhỏ chiếu vào một căn phòng tối tăm, mang theo một chút hơi ấm bất ngờ.
Liệu đây có phải là một trong những “gợn sóng” mà ta cảm nhận được không? Hay chỉ đơn giản là một cuộc gặp gỡ tình cờ, không hơn không kém?
Ta không biết. Nhưng lần đầu tiên sau một thời gian dài, ta cảm thấy thế giới này không hoàn toàn chỉ có màu xám.